Một bài hát kết thúc, tầm nhìn phía trước dần trở nên thoáng đãng, những tòa nhà cũ kỹ, thấp tầng đã tạo nên diện mạo của huyện Chử Đường, đi thêm vài trăm mét nữa là đến Trường Trung học Phổ thông Chử Đường.
Địch Diệp đậu xe trước cổng trường, lấy thẻ cảnh sát ra đăng ký thông tin và số điện thoại với bác bảo vệ. Không lâu sau, một chàng trai trẻ đến dẫn đường cho anh.
“Cô Vương hôm nay có tiết, anh có thể đến văn phòng của cô ấy đợi.”
Khi Địch Diệp đến cửa lớp học, cô giáo Vương Ngọc Dao vẫn chưa tan tiết, đang dịch văn ngôn cho học sinh.
Địch Diệp quan sát Vương Ngọc Dao một hồi, thấy cô trông vô cùng mệt mỏi.
Anh đứng ở hành lang tầng hai một chút, thấy còn hai mươi phút nữa mới hết tiết, bèn đi vào văn phòng ở tầng hai để chờ.
Lúc này các giáo viên trong văn phòng đều đi dạy hết rồi, chỉ có một giáo viên Toán đang ngồi ở góc phòng chấm bài tập.
Nghe Địch Diệp nói rõ mục đích, giáo viên Toán chỉ vào bàn làm việc của Vương Ngọc Dao, “Đó là chỗ của cô Vương, anh cứ ngồi đợi đi.”
Địch Diệp đến bàn của Vương Ngọc Dao, nhìn thấy khung ảnh đặt trên bàn. Trong ảnh là một cô gái trẻ chụp bán thân, cô gái có vẻ ngoài thanh tú, tóc buộc đuôi ngựa, mặt mộc, trông rất hiền lành, trung thực.
“Cô gái này là con gái cô Vương sao?” Địch Diệp hỏi giáo viên Toán bên cạnh.
Giáo viên Toán ngẩng đầu liếc nhìn Địch Diệp rồi tiếp tục chấm bài, “Ừm, phải.”
Thấy giáo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-phap-y-nay-co-chut-lanh/3022292/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.