Phạm Lam nhìn xe thuốc đi qua trước mắt, hắc khí nồng đậm bốc lên, vặn vẹo, phảng phất u linh đang giương nanh múa vuốt tỏa ra khắp nơi trong không khí.
Đột nhiên, hắc khí trong không trung biến hóa thành một khuôn mặt nhằm về phía Phạm Lam.Phạm Lam đại kinh thất sắc, thân thể ngã về phía sau theo bản năng.
Một bàn tay che khuất hai mắt cô.“Cố thần, ngưng khí.” Giọng Dung Mộc vang lên bên tai.Phạm Lam cảm giác không khí bốn phía tựa như đều đang mát lạnh lên.“Thiên Nhãn của cô khôi phục rồi hả?” Dung Mộc nhẹ nhàng hỏi.Phạm Lam gật đầu.“Nơi này có dị thường?”“Có hắc khí.”“Oán khí?”“Nhìn giống.”“Nhắm mắt.”Phạm Lam nhắm hai mắt, cảm giác đầu ngón tay lạnh lẽo của Dung Mộc phất qua da..“Được rồi, mở mắt ra đi.”Phạm Lam phát hiện trước mắt phủ một tầng kính màu xanh băng, khi cô chớp mắt tựa hồ có sóng nước gợn lăn tăn.Phạm Lam sờ mí mắt: “Đây là cái gì?”“Dung mỗ lấy thần quang tạm thời bảo vệ Thiên Nhãn của cô” Dung Mộc nói: “Giờ đã không sao rồi.”Thì ra thần quang của Dung Mộc là màu xanh băng, Phạm Lam cảm thấy khá thần kỳ.
Màu sắc này rất khó hình dung, phảng phất như biển cả rộng lớn dưới ánh trăng, phảng phất như ngôi sao lạnh lẽo cô độc trong trời đêm, lại phảng phất —— giọt sương rơi trong nắng sớm, thanh triệt lại dịu dàng.“Cô nhìn thấy gì?” Kế Ngỗi hỏi.Phạm Lam nhìn quanh bốn phía, trong không gian tầng lầu này có luồng khí nhàn nhạt nổi lơ lửng.
Dưới kính lọc thần quang của Dung Mộc, tất cả chúng đều biến thành màu xanh biển, triền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/289224/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.