“Đi.” Kế Ngỗi nói.Phạm Lam: “Đi đâu? Làm gì? Báo động này là có ý gì-- này!”Kế Ngỗi lao ra khỏi cửa chính phòng làm việc.Phạm Lam: “......”Quỷ gì vậy?Giây tiếp theo, Kế Ngỗi vội vàng quay lại.“Quên đi.” Anh nói.Phạm Lam: “Quên cái gì -- vậy?” Truy cập yonovel.com hoặc dembuon.vn để đọc trước các chap tiếp theoKế Ngỗi nắm lấy cổ áo Phạm Lam, nhấc cô lên như xách một túi rau, hai chân phóng xuống lầu như gió.Phạm Lam suýt nữa bị bóp chết, chỉ cảm thấy trước mắt toàn một màu đen trắng.
Cô đến dưới gốc cây bạch quả của miếu thổ địa, cổ lúc chặt lúc lỏng, lại bị ép ngồi trên yên sau của chiếc xe đạp sườn ngang.Kế Ngỗi leo lên xe: “Xuất phát.”Phạm Lam: “Này?!!!”Xe đạp lao ra ngoài, cột sống Phạm Lam kêu răng rắc, suýt nữa bị rơi ra, may mà cô nhanh tay lẹ mắt túm lấy quần áo của Kế Ngỗi.
Bánh trước của xe tông gãy thanh chắn, mùi đậu phụ thối và tỏi xộc vào mũi, Phạm Lam hắt xì một cái.
Kế Ngỗi đạp xe lao vào dòng người, vượt qua vòng vây của cây ớt, cà tím, cà chua, chạy lên đường chính.Bánh xe chạy trên đường với tốc độ cao, Phạm Lam bị gió thổi đến mức không thể mở mắt.
Cô nhìn sang làn đường bên cạnh thì thấy một chiếc Santana bị bỏ lại phía sau, tài xế ô tô sợ hãi ló đầu ra rống to: “Chú em, chú bay hả?”Phạm Lam dùng hết sức giữ chặt lấy quần áo của Kế Ngỗi, nhìn cây cổ thụ và tòa nhà hai bên bị bỏ lại phía sau, toàn thân nổi da gà.“Kế Ngỗi, an toàn là trên hết!”“Kế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/289231/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.