“Anh đã xem xét kỹ vụ này chưa, đã hình dung nó xảy ra thế nào chưa?”
“Chút chút.”
“Vậy nói tôi nghe.”
Lúc này McCaleb đang đứng nơi bếp rót cho mình một cốc nước cam ép. Winston đã uống một cốc rồi nhưng cũng đứng nơi bếp. Lượng adrenaline trong chị không cho phép chị ngồi. McCaleb biết cái cảm xúc đó.
“Đợi một tí,” ông nói.
Ông chỉ nghiêng cốc một lần là đã nốc cạn chỗ nước cam.
“Xin lỗi, hôm nay tôi đã làm đường trong máu tôi lộn tùng phèo lên cả. Ăn muộn quá.”
“Anh khỏe không?”
“Khỏe.”
Ông cho cốc vào chậu rửa, xoay người lại tựa lưng vào quầy.
“Được rồi, tôi nhìn chuyện đó thế này đây. Ta bắt đầu với Ông X, một ai đó ở nơi nào đó mà ta tạm giả định là đàn ông. Người này cần cái gì đó. Một cơ quan nội tạng mới. Thận, gan, có khi là tủy xương. Có thể là giác mạc nhưng nếu vậy thì hơi quá. Phải là cái gì đó đáng để giết người cơ. Cái gì đó mà nếu thiếu thì hắn sẽ chết. Hoặc nếu trong trường hợp giác mạc thì có thể hắn sẽ mù và không làm ăn gì được.”
“Còn tim thì sao?”
“Cái ấy cũng sẽ có trên danh sách, nhưng, xem đấy, tim thì tôi nhận rồi. Thành thử chị gạch mục tim ra đi, trừ phi chị là Nevins hay Uhlig hay Arrango và cả cái lũ cứ nhất quyết cho rằng tôi chính là Ông X, OK?”
“OK. Tiếp đi.”
“Cái thằng cha X này, hắn có tiền, có quan hệ. Đủ để có thể tiếp xúc và thuê một hung thủ.”
“Có quan hệ với mafia.”
“Có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-mau/523981/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.