Như đã hứa, Amelia Cordell dành phần lớn hai ngày nghỉ cuối tuần để lục lại trong ký ức và rồi ghi kín bốn trang giấy khổ to những gì chị nhớ được về chuyện chồng mình đã đi những đâu trong hai tháng trước khi chết vào ngày hai mươi hai tháng Giêng. Khi McCaleb đến thì chị đã ngồi sẵn nơi bàn cà phê đợi ông.
“Tôi rất cảm kích thấy bà đã dành thời gian cho việc này,” ông nói với chị.
“May ra nó giúp gì được ông. Tôi hy vọng là giúp được.”
“Tôi cũng thế.”
Ông gật đầu rồi ngồi im lặng một thoáng.
“Ừm, nhân thể, gần đây Jaye Winston hay ai đó khác ở Sở Cảnh sát trưởng có gọi cho bà không?”
“Không, kể từ thứ Sáu tuần trước, khi Jaye gọi tôi bảo là có thể nói chuyện với ông thì không ai gọi cả.”
McCaleb gật đầu. Ông thấy phấn khởi vì Jaye đã không gọi lại cho Amelia bảo chị từ nay không được gặp ông. Một lần nữa điều đó khiến ông nghĩ rằng Jaye đã không đồng tình với quyết định của đội trưởng loại ông ra khỏi vụ này.
“Cũng không ai khác gọi à?”
“Không... tỉ như ai?”
“Tôi không biết. Chỉ là tôi tò mò muốn biết, ờ, liệu họ có theo sát thông tin mà tôi cung cấp cho họ không.”
McCaleb thấy tốt hơn là nên đổi chủ đề. “Bà Cordell này, chồng bà có phòng làm việc tại nhà không?”
“Có, anh ấy có một cái phòng nhỏ dùng làm việc, nhưng sao?”
“Bà cho tôi xem qua chỗ ấy được không?”
“Được chứ, nhưng tôi không chắc ông sẽ tìm thấy gì đâu. Anh ấy chỉ lưu hồ sơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viec-mau/523997/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.