Nguyên khí được điều động, Man khí vận chuyển, chưa tới nửa ngày, người thanh niên tóc đỏ và mãng xà sắc cam đã đứng trên miệng một cái hố khổng lồ sâu hoắm tựa mồm quái vật há rộng."Xuống thôi!".Minh Tuấn cùng con rắn nhảy vào, cơ thể rơi tự do từ độ cao rất lớn, bên tai chỉ nghe âm thanh ù ù khá khó chịu.Bịch!Nhưng họ nhanh chóng chạm đáy.Vù! Vù! Phừng! Phừng!Ba thân ảnh nữ tử tuyệt trần xuất hiện, quanh thân bao bọc ngọn lửa đỏ đen đặc trưng của Viêm Thú Tộc, khí tức mạnh hơn xưa vài bậc, chính là Minh Như, Minh Tú, Minh Nguyệt.Minh Như như thiếu nữ tuổi đôi mươi, mái tóc đỏ rực thướt tha chạy dọc sống lưng.Minh Nguyệt tóc dài búi cao lộ ra nét thành thục uyển chuyển.Minh Tú trẻ trung xinh đẹp lại mang vài đường phong vận trưởng thành.
"Các nàng! Ta đã về!", hắn mỉm cười dang rộng hai tay.Ba nữ liền lao thẳng vào lòng nam nhân, tham lam hít thở khí tức cơ thể hắn.
Minh Tuấn ôm chặt các nàng, hắn rất nhớ các nàng đấy.
"Sao chàng đi lâu vậy?", Minh Nguyệt yêu kiều trách cứ."Ta đi bao lâu rồi?", hắn hỏi.
Nghe câu hỏi của phu quân, tam nữ ngạc nhiên, ánh mắt cổ quái nhìn hắn.
Hắn ở trong núi sao mà không biết mình đi bao lâu?"Gần hai năm! Chính xác là một năm mười một tháng mười lăm ngày!", Minh Tú đáp.Lần này Minh Tuấn giật mình, chẳng ngờ bản thân ở dưới vực sâu thời gian dài như vậy.
Thật chất so với độ tuổi sinh vật tại thế giới mà ai ai cũng tu luyện được thì rất ngắn đấy.
"Ta đã bỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/viem-than/490556/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.