Quãng đường đi lần này tương đối xa, xe ngựa không nhanh không chậm chạy trên đường.
Sau hơn một tháng cuối cùng cũng đến tiểu trấn ngoài kinh thành.
Mới đầu tháng mười một, nơi này đã bắt đầu có tuyết rơi.
Vinh Khô im lặng ngồi cạnh cửa sổ, nhìn khung cảnh tuyết rơi trắng xóa bên ngoài đến thất thần. Mấy ngày trước bọn họ đã đổi sang chiếc xe ngựa đặc biệt hoa lệ này, song sa không biết là dùng vật liệu gì làm ra mà nhẹ mỏng lại trong suốt hơn cả cánh ve.
Xe ngựa chạy rất từ tốn, càng đến gần kinh thành, tốc độ càng chậm lại.
Một hồi lâu sau, Vinh Khô thu hồi tầm mắt, tiếp tục cúi đầu, lật thư quyển trên tay sang một trang khác. Có hơn hai tháng ngồi trên xe ngựa, hầu hết thời gian hắn đều trầm mặc an phận ngồi đọc thư.
Thư là do Vu đại nhân đưa cho. Không, có lẽ hắn nên gọi nam nhân kia là phụ hoàng, bậc cửu ngũ chí tôn của Đại Hoa Quốc- Thân Hoa Ngự.
Thư hắn cầm trên tay này đề là quốc sách. Vinh Khô nhìn nội dung bên trong, thuyết đủ loại lý luận, nhưng thực sự trong lòng hắn có chút lơ đễnh. Tuy bảo bản thân không có chí lớn, nhưng thứ này là do Hoàng đế ban cho, tất nhiên hắn không thể cự tuyệt. Huống hồ chỉ nhìn thôi thì có hại gì, dù sao hắn cũng đâu thể nào thoát khỏi thân phận hoàng tử.
Dù tương lai biến hóa vô thường ra sao, hắn cũng không mong quyền thế danh lợi gì. Chỉ thầm mong bình yên mà sống hết một đời này. Đương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vinh-kho-hoa-nien/2241633/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.