Đoan Tuấn vương phủ ở tận kinh thành xa xôi, kiệu hoa đỏ thẫm kia qua thiên sơn vạn thủy (ngàn dặm xa xôi),đi suốt ba ngày ba đêm, rốt cuộc đến ngày thứ tư, kiệu hoa vào đến cửa thành Đoan Tuấn thành.
Đoan Tuấn thành, nơi nơi cảnh vật phồn hoa đô hội, hàng thịt , hàng cá, tiệm châu ngọc, nhà trọ, kho hàng, lữ điếm, trà lâu, tửu lâu, kịch quán, kỹ nữ, đào kép, tướng công…đều đủ cả, hơn nữa, trên đường cái không chỉ có những cửa hàng cửa hiệu lớn của các đại phú thương mà còn là chỗ buôn bán của cả các tiểu thương và những hộ bình dân, ngày đêm uống rượu ca múa , từ lúc sáng sớm đến hoàng hôn không dứt, tất thảy đắm chìm trong men rượu và ánh hoàng kim xa hoa lãng phí, ẩn dấu sau cảnh tượng đó là sự thật thối nát. Hơn nữa khi màn đêm vừa buông xuống, bên trong cửa thành đóng chặt, trước cửa mỗi nhà đèn đuốc rực rỡ, tiếng người xôn xao, trong kịch quán kỹ viện tiếng sáo du dương, chiêng trống huyên náo, thật sự là cảnh tượng phồn hoa đô hội bậc nhất.
Lúc Tây Nhi vào thành vừa vặn là buổi tối, đèn thắp lung linh, chiêng trống vang trời, pháo rền vang, nàng ngồi ở trong kiệu hoa đỏ thẫm kia, chỉ nghe bà mối hô một tiếng “Tân lang đá cửa kiệu!” kiệu hoa đỏ thẫm đột nhiên lảo đảo một chút, Lăng Tây Nhi sợ hãi nắm chặt song cửa, trong lòng thầm nhủ, rốt cuộc vẫn là con quỷ lỗ mãng, sau đó cửa kiệu mở ra, một người nam nhân cong lưng trước kiệu .
Lăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-diem-vuong-phi/2259996/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.