Buổi tối, bệnh của Lâm Kiếm Hồng một lần nữa lại phát tác, hơn nữa phát tác rất nghiêm trọng. Trong lúc mời đại phu tới thăm bệnh, Lăng Tây Nhi thấp thỏm bất an canh giữ ở cạnh giường, đôi mắt to chớp chớp, khoé miệng hơi giật giật, không nói được một lời, hết thảy mọi người đều đem ánh mắt sắc bén chĩa về phía Lăng Tây Nhi.
Tây viện chưa bao giờ náo nhiệt như thế, Lâm phu nhân tới đã đành, rồi Lâm lão gia, Nhị thiếu gia, ngay cả Tam thiếu gia bình thường ít lộ diện cũng xuất hiện, nhất nhị tam tiểu thư càng không thể thiếu, lần đầu tiên người của Lâm phủ tụ họp đông đủ thế này.
“Yên Chi, thật sự ngươi không còn thuốc chữa! Sắc thuốc cho Đại thiếu gia uống mà ngươi đánh đổ hết toàn bộ sao! ?” Lâm phu nhân căm tức tiến lại gần đánh mạnh vào trán Lăng Tây Nhi .
Lăng Tây Nhi sợ hãi rụt rè lui về phía sau, bộ dáng đáng thương mấp máy môi, liếc mắt ngóng nhìn Đại thiếu gia của nàng, trong mắt có chút khẩn cầu. Nàng trầm mặc, không hề thanh minh, tự mình gánh chịu.
“Nếu có việc không hay xảy ra với Hồng nhi, Yên Chi, ta sẽ cho ngươi đền mạng !” Lâm phu nhân tiếp tục day day trán Yên Chi, giọng đầy căm hận nói.
Ánh nhìn của mọi người chĩa về phía Lăng Tây Nhi đầy trách cứ và khinh thường, chỉ có Tam tiểu thư Liễu Y Y vẫn nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của Lăng Tây Nhi, nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng nàng, tiếp cho nàng chút động lực an ủi.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-diem-vuong-phi/2260008/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.