" Cô nương tỉnh lại đi..."
Một thanh niên mặc trang phục cổ trang, đang đứng cạnh một chú cún lông trắng như sói.. Hắn ta thấy cô gái bị thương đầy người. Chú chó của hắn đã phát hiện không ngừng sủa về phía gốc cây to của khu rừng.
Đàm Thanh từ từ tỉnh lại thấy người đàn ông trước mặt ăn mặc kì dị nhìn cô chầm chầm.. Cô liền động tay chân tính bỏ chạy thủ thế. Nhưng e rằng bây giờ thì hơi khó, cả ngừoi cô không những bị thương lại còn trúng phải một ít khí độc nên toàn thân tê liệt.
Đàm Thanh vô cùng chóng mặt nhưng không thể nhúc nhích. Cô mở to mắt nhìn kỹ lại người đàn ông. Không tin nổi khi nhìn thật kỹ cô phát hiện người trước mặt là Đàm Vũ. Sao anh ta lại ở đây, còn mặc những thứ đồ quái dị đó.
Chuyện gì đang diễn ra thế. Hắn ta đang cố dìu cô đi đâu vậy..Cô chỉ biết mở to mắt nhìn hắn muốn đưa cô đi đâu thì đi.
- --
Cứ đi mãi mãi, thế là xuống được chân núi không xa. Cô một biệt viện cổ kính đến lạ lùng chưa từng nhìn thấy.
Cô được hắn ta đưa vào bên trong. Người hầu và hạ nhân ra nghênh đón. Họ đều mặc đồ cổ trang. Đàm Thanh kinh ngạc. Cô đang đóng phim truyền hình hay sao. Mà thời đại cô sống làm gì còn phim truyền hình kiểu trang phục xấu thế này.
Đàm Thanh bị trúng một ít khí độc nên miệng cô cứng đơ không thốt nên lời. Chỉ im lằng trợn tròn mắt nhìn mọi thứ xung quanh này.
" Cô nương nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-do-nuong-chieu/1640926/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.