Tư Đồ Chư Nhị băng qua nhiều con phố, hỏi rất nhiều người trên đường rằng gần đây có cô nhi viện nào hay không. Đi theo chỉ dẫn, cuối cùng cô cũng đến được địa điểm mà mình muốn, xem như sau này cũng sẽ không phải bị bỏ đói, không cần phải ăn cắp đồ ăn nữa.
Tuy nhiên, đời không như mộng. Khi khai báo bản thân là hiện tại không còn cha mẹ bên cạnh, lang thang đầu đường xó chợ, người trong cô nhi viện lại hỏi cô bao nhiêu tuổi rồi.
Chư Nhị không hiểu lắm, gãi đầu: “Cháu mười ba ạ.”
Và chính vì cô mười ba tuổi nên họ đành ngậm ngùi lắc đầu. “Cô nhi viện chỉ nhận trẻ từ mười hai tuổi trở xuống.”
Chư Nhị vừa nghe xong như sét đánh ngang tai. Bụng cô đang kêu ọt ẹt bên trong vì đói, bây giờ cả cô nhi viện cũng không giúp đỡ. Tháng ngày sau này phải biết làm sao?
“Nhưng mà cháu…” Chư Nhị lên tiếng xin xỏ thêm chút, ít nhất họ không thể thương tình cho cô một lần này à?
Nhưng đáp lại Chư Nhị chỉ là cái lắc đầu lặng lẽ. Lòng cô như bị một tảng đá nặng đè xuống, vừa thất vọng vừa đau đớn. Cô lủi thủi đi ra khỏi cô nhi viện.
Ngồi trước cánh cổng chính của cô nhi viện, cô úp mặt vào hai chiếc đùi trầy trụa.
Từ trời rơi xuống những giọt nước mưa lạnh giá. Nước mưa thấm lên mái tóc và bộ đồ trắng đã đen ngòm của cô. Hoà cùng với nước mắt trên gương mặt vốn rất xinh xắn.
Cô nhớ mẹ quá, nhớ cha quá. Cô rất nhớ gia đình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-hac-bang-lao-dai-phu-nhan-cam-hoa-soi/36437/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.