- Ngươi?
Đường Huyết Nhu buồn cười nhìn Diệp Bạch, nhưng cuối cùng nàng cũng không nói thêm lời nào nữa, bởi vì trong lòng nàng không thừa nhận Diệp Bạch có thể đối phó được hai đầu cao giai Hồng mị mà còn phân tâm đến trợ giúp nàng. Cho nên nàng cũng chỉ cho rằng Diệp Bạch nói ra những lời này cũng chỉ là một câu vui đùa mà thôi, nàng căn bản không có bỏ vào trong lòng.
Cho nên, nàng tự nhiên cũng sẽ không cho rằng nếu như chính mình đánh không lại, Diệp Bạch còn có thể thắng được.
Lúc ấy mở miệng gọi hắn đến trợ giúp như đã nói, tự nhiên không được.
Bất quá, nàng đối với thực lực của Diệp Bạch trước mắt, cũng không thể bằng chính mình nhưng mà còn quan tâm nàng như vậy. Trong lòng nàng mặc dù có chút không cho là đúng, nhưng cảm giác tức giận do lúc trước Diệp Bạch yêu cầu phân chia năm năm ác liệt như vậy, cũng bất tri bất giác ảm đạm đi ít nhiều.
Có lẽ, còn có một tia ấm áp nhàn nhạt , chỉ là, trong nháy mắt, nàng tựa hồ như nghĩ tới điều gì, sắc mặt của nàng thoáng qua liền lạnh như băng xuống, sự ấm áp biến mất không thấy, đổi thành vẻ mặt lạnh lùng.
- Ấm áp, cái từ ngữ này, có lẽ tất cả mọi người có thể hưởng thụ, duy một mình ta không thể.
Thầm thở dài, vẻ mặt của nàng lúc này đã lạnh như băng, hướng về phía Diệp Bạch lạnh lùng nói:
- Yên tâm đi, ta đây tuyệt đối không có việc gì, chỉ cần ngươi bên kia không có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-tan-kiem-trang/2419044/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.