Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Trong thư phòng, nam nhân xem thư tịch trong tay, trên khuôn mặt cương nghị lạnh lùng chứa vẻ khiến người khác không hiểu, trong đôi mắt màu đen kia lộ ra tia thâm thúy.
Đột nhiên, cửa truyền đến động tĩnh khiến ông ngẩng đầu lên, khi trông thấy thiếu nữ xuất hiện ở ngoài cửa, khẽ đóng quyển sách trong tay vào, giọng nói lạnh nhạt không có một tia tình cảm.
“Đã trở lại thì vào đi.”
Giọng nói của nam nhân chứa tia ra lệnh như kiếp trước.
Quân Thanh Vũ không tự chủ được nắm chặt nắm đấm, dùng sức ngăn hận ý kích động ở trong lòng, giờ khắc này, trái tim nàng đều hung hăng run rẩy.
Nàng vĩnh viễn sẽ không quên, kiếp trước là người nam nhân này đạp nàng ở dưới chân, từ trên cao nhìn xuống nói: “Nếu thân là phế vật, Quân gia ta sẽ không chứa ngươi, lúc ấy để ngươi dọn từ sau núi ra, cũng chỉ là vì Chu Tước Bảo Đỉnh mà thôi, bây giờ Chu Tước bảo đỉnh đã vào tay, ngươi cũng không còn tác dụng nữa, phế vật như ngươi, tha cho ngươi một mạng cũng đã là khoan dung của ta với ngươi, mà ngươi nên làm đó là mang ơn đội nghĩa.”
Bọn họ vì lừa đi Chu Tước Bảo Đỉnh, dùng hết thủ đoạn, rồi sau đó lại đuổi nàng ra khỏi Quân gia, bắt đầu mười năm đuổi giết dài đằng đẵng, cuối cùng nàng lại phải mang ơn đội nghĩa với bọn họ.
Chỉ vì lúc ban đầu, bọn họ cũng không muốn mạng của nàng.
Còn có lý do nào buồn cười hơn sao?
“Ta có nghe nói về tỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-than-nghich-thien-ma-phi-chi-ton/1836242/quyen-1-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.