Mưa rền gió dữ như con ngựa hoang thoát cương, vô ràng buộc ở trên biển điên cuồng ***g lên.
Mưa tầm tã như trút, từng hạt từng hạt vừa to vừa buốt, rơi xuống rát mặt, đánh cho người ta cơ bản không mở được mắt.
Tiếng sét đánh vang rền, một đạo tia chớp hung dữ lóe lên, cắt vỡ bầu trời một mảng ấm trầm. Sóng lớn điên cuồng gào thét, biển rộng phô bày uy thế của cơn thịnh nộ lôi đình khiến kẻ khác run sợ.
Chợt rơi vào trong nước biển lạnh lẽo, Mạc Vô Tình nhất thời uống mấy ngụm nước. Tuy rằng chưa bao giờ ra biển, nhưng tính cách bình tĩnh trầm ổn hun đúc bao năm qua lúc này khắc phát huy tác dụng. Hắn đề khí*, ngoi lên mặt biển. (* còn gọi là vận chân khí, nàng nào từng đọc truyện võ hiệp thì biết rồi, một cách vận dụng nội lực trong cơ thể khiến cơ thể nhẹ đi, đề khí thường dùng khi sử dụng khinh công.)
Một tấm ván gỗ trôi nổi mà đến, nương theo ánh chớp, Mạc Vô Tình vươn tay ra ôm chặt lấy nó, cũng đem người trong lòng mình đặt lên trên tấm ván gỗ, để cho hắn nằm sấp ở trên mặt, còn mình bắt lấy tấm ván gỗ, chậm rãi bơi*. (*Tuy QT kaka dịch là “du”, nhưng ta cá là ảnh hổng bít bơi theo đúng nghĩa của từ “bơi”, bất quá ai bảo ảnh có võ công chi, vận công đẩy tấm ván đi chắc là được.)
Lại một tia chớp, chiếu lên hai má tái nhợt vô lực của Dịch Thần.
“Dịch Thần, ngươi trúng độc !”
Mạc Vô Tình vừa thấy mi tâm* hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-tinh/234754/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.