Bọn họ ngồi ở lầu 2, cho nên Trầm Lâu Đậu nhìn từ trên xuống, bên ngoài tửu lâu còn có không ít người đứng bên ngoài!
“Đây là không có khả năng.” Chờ sau khi nàng ăn no, Uất Trì Tú mới nói.
“Vì sao?” Ủa? Trầm Lâu Đậu nhìn phía dưới, tiểu nhị từ tửu lâu đi ra, một bên đối với người xếp hàng phát ra giấy trắng, phát tới khi trên tay giấy trắng không có, hắn quay lại đối mặt với những người xếp hàng phía sau cười cười.
Một trận cảm thán vang lên, những người dưới lầu không lấy được giấy trắng đều phát ra thanh âm thất vọng, vài người vốn dĩ không cam lòng còn muốn chờ, nhưng sau khi điếm tiểu nhị khuyên bảo, cũng ủ rũ ly khai.
“Gian tửu lâu này bánh bao một ngày chỉ bán hai canh giờ, hai trăm cái bánh bao bán xong rồi, cho dù là Hoàng Thượng muốn ăn, cũng phải chờ ngày mai thỉnh đến sớm.” Hắn cùng với Trầm Lâu Đậu có thể có bánh bao ăn, là hắn đã đặt trước một ngày, nếu không đã sớm bị tranh mua không còn, sao đến lượt bọn họ.
“Vì sao một ngày chỉ bán hai trăm cái?” Bán nhiều một chút không được sao? Tốt như vậy, bán nhiều một chút nhất định kiếm được nhiều tiền.
Uất Trì Tú liếc nhìn nàng một cái,“Chuyện này với chuyện nàng một năm chỉ có thể chức ra một bàn long chức giống nhau.”
Không dự đoán được hắn nói như vậy, Trầm Lâu Đậu đầu tiên là sửng sốt, sau đó lộ ra một chút xấu hổ cười,“Chàng cũng biết?”
Kỳ thật nói cái gì bàn long chức khó tạo, hơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vo-tuong-cuop-co-dau/2455174/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.