Tiếng hét làm cho Bob và Peter giật mình.
Hai cậu đang đứng trước một cánh cửa lớn. Ánh trăng khiến lâu đài cũ đổ nát với tường phủ đầy dây tường xuân đầy vẻ hư ảo.
Bob, đeo máy ghi âm xách tay và đang mô tả cảnh bằng cách nói vào micrô, vừa mới ngưng báo cáo của mình để nhận xét :
- Peter ơi, cậu biết không, nhiều người nghĩ rằng lâu đài này có ma. Rất tiếc bọn mình không nghĩ đến, lúc cần tìm một ngôi nhà có ma cho bác Alfed Hitchcock.
Bob nói về thời kỳ Ba Thám Tử Trẻ làm quen với nhà đạo diễn lỗi lạc khi làm sáng tỏ “Vụ bí ẩn lâu đài kinh hoàng”.
- Phải - Peter thừa nhận - Có lẽ bác Hitchcock sẽ thích chỗ này để quay phim. Nhưng cậu biết không, mình và bác ấy không có cùng sở thích. Mình đề nghị chuồn khỏi đây thật nhanh vì...
- Iiiiiiiiiiiiaaaaa...
Tiếng the thé, giống thú hơn giống người. Bob và Peter ớn lạnh xương sống.
- Cậu nghe không? - Petre hỏi nhỏ - Chuồn đi, mình đã nói rồi!
- Khoan đã - Bob phản đối, mặc dù cũng rất muốn chạy - Nếu có Hannibal ở đây, cậu ấy sẽ cố gắng ghi âm tiếng hét này
Hannibal là sếp của nhóm.
- Không có Babal ở đây mà, ta hãy lợi dụng chạy! - Peter la lên.
Nhưng Bob đã xoay micro về hướng ngôi nhà đổ nát.
- Aaaaaaiiiiiiiiii! - Giọng nói khủng khiếp lặp lại.
- Thâu đủ rồi. Đi! - Peter nài.
Lần này, Bob không pảhn đối nữa. Hai thám tử chạy nhanh như tên bắn.
Một tuần trước đây, bác sĩ đã cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vu-bi-an-con-ma-xanh/373565/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.