(*Nhị hóa: kẻ ngốc, tên ngốc)
Phượng Tử Hề hai tay khoanh trước ngực đứng bên ngoài đám đông, khóe miệng khẽ nhếch nở nụ cười tà mị, hừ, lấy nước miếng phun chết ngươi!
Ngay sau đó cúi đầu nhìn túi thuốc, cả mắt bỗng chốc đều đen lại
Chỉ thấy nguyên liệu làm thuốc như tiên nữ rải hoa nhanh chóng bay tán loạn trên đất, phủ một mảng màu sắc rực rỡ
Đàn ông chết tiệt! Bà đây với ngươi không đội trời chung! Phượng Tử Hề trong lòng hung hăng mắng mỏ.
Vài giây sau, cô chỉ có thể thở ra một hơi, cúi người ngồi xổm xuống nhặt đống nguyên liệu lên.
Vì để không bị mấy cô lao công mắng là thiếu đạo đức, cô chỉ có thể làm vậy thôi!
Vài phút sau, một thân ảnh cao lớn phủ xuống trước mặt Phượng Tử Hề
Cô quay người muốn chạy nhưng vẫn chậm hơn người kia một bước.
Bàn tay rắn chắc của Dạ Lăng Mạc giữ chặt cổ tay cô, ánh mắt thâm thúy không chút dao động nhìn cô chằm chằm, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
Hơi thở mạnh mẽ làm cho người ta sợ hãi làm xung quanh giảm đi mấy độ, giọng nói lạnh băng tựa như từ địa ngục vọng lại: "Cô là ai?"
Người bên dưới vẫn chưa tra được tư liệu về người phụ nữ này, đến bây giờ vẫn chưa rõ cô ta là ai.
Phượng Tử Hề nhíu mày, mắt ánh lên vẻ thiếu kiên nhẫn, chẳng chút sợ hãi, khẽ nhếch môi: "Trước khi hỏi tên người khác không phải nên báo tên mình trước sao?"
Phượng Tử Hề có một ưu điểm, tình cảnh càng nguy hiểm cô lại càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295483/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.