Thời gian trôi nhanh, nháy mắt đã tới buổi chiều.
Ánh mặt trời chói chang xuyên qua lớp lớp mây bạc chiếu tỏa mặt đất, âm nhạc nhẹ nhàng tựa như những tinh linh bay nhảy.
Lâm Vận ngồi đối diện Phượng Tử Hề, trong mắt cảm xúc vô cùng hỗn loạn, kích động có, kiêu ngạo có, hâm mộ có......
Hai năm không gặp, cuộc sống của Hề Hề vẫn phong phú và tràn đầy màu sắc. Còn cô, lại vì một tên đàn ông không ra gì đứng núi này trông núi nọ mà lãng phí biết bao nhiêu thời gian.
Cô hơi hơi cúi đầu, vì bản thân nhi nữ tình trường mà cảm thấy thật hổ thẹn.
Phượng Tử Hề nhìn thẳng vào cô, khóe miệng không kìm được hơi run run, ưu nhã nhấp một ngụm cà phê: "Đổi góc nhìn một chút thì cậu vẫn còn tương đối may mắn đấy. Nếu đợi đến khi kết hôn rồi mới thấy rõ bộ mặt của hắn mới càng khổ sở!"
Phượng Tử Hề không biết phải an ủi Lâm Vận như thế nào, nhưng cô cảm thấy đối với cái loại đàn ông xấu xa như Cao Tường càng sớm cắt đứt lại càng tốt.
Cô không hi vọng Lâm Vận lại trở thành Liễu Duyệt thứ hai.
Lâm Vận cúi đầu trầm tư, cảm thấy lời này rất có đạo lý, vài phút sau, ngẩng đầu nhìn Phượng Tử Hề, trên mặt đã không còn sầu lo cùng thương tâm, ngược lại nở rộ nụ cười thanh xuân, mắt tràn ngập cảm kích: “Hề Hề, cậu nói rất đúng, đau dài không bằng đau ngắn, ở bên cái hạng đàn ông đó chỉ tổ làm lãng phí thời gian mà thôi!”
Đáy mắt Phượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295488/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.