Phượng Kim Hải cầm lấy lá đơn kia, nghiêm túc xem từng chữ một, đến lúc nhìn đến dòng cuối cùng thì cả người đã giận đến phát run lên rồi.
“Bang ——” tay phải hung hăng đập lên bàn trà, trong mắt bừng lên ngọn lửa hừng hực, tiếng rống đinh tai nhức óc vang tận lên trời: “Liễu Duyệt, đừng khinh người quá đáng!”
Hai ông bà ở trên lầu hai bị tiếng rống này dọa đến muốn nhảy dựng cả lên, hai người nhìn nhau một cái, dáng vẻ lo lắng.
“Lão già, Duyệt nhi có thể xảy ra chuyện gì không?”
Ông ngoại Liễu trầm tư một chút, nói: “Hẳn là sẽ không, chúng ta chờ tin tức ở đây thôi!”
Bọn họ đi ra ngoài chỉ biết thêm phiền!
Bà ngoại Liễu nhẹ nhàng gật đầu, nhấp miệng không hề nói thêm câu gì, nhưng ánh mắt ưu sầu lại không thể giãn ra được.
——
Phòng khách.
Khóe miệng Liễu Duyệt gợi lên nụ cười lạnh: “Phượng Kim Hải, đặt tay lên ngực mình tự hỏi lương tâm một chút đi, rốt cuộc là ai khinh người quá đáng chứ?”
Mắt Phượng Kim Hải hiện lên tơ máu nhìn bà, cả cơ thể bừng bừng lửa giận như muốn phun cả ra khói, giống như giây tiếp theo sẽ nuốt chửng Liễu Duyệt thiêu cháy vậy!
Liễu Duyệt thấy bộ dạng muốn ăn thịt người của Phượng Kim Hải, hất cằm lên, mang theo ý cười, chẳng qua, trên mặt lại nở ra nụ cười âm trầm khiến ngươid ta sợ hãi, nhìn vào cực kì quỷ dị!
Bà nói rất rõ ràng, gằn từng chữ một: "Xem ra già rồi, đã quên sạch những chuyện dơ bẩn trước kia, có muốn tôi nhắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295606/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.