Ánh mặt trời rọi lên khuôn mặt người đàn ông, toát lên ánh sáng chói lóa.
Hơi thở cường đại mang lại cảm giác an toàn bao phủ lên người Phượng Tử Hề.
Bàn tay khớp xương rõ ràng của anh nắm lấy móc treo, thân mình chậm rãi dời xuống……
Phượng Tử Hề ném đống trang bị cùng móc treo ra sau, ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông hỏi: “Định trực tiếp nhảy xuống sao?”
Ánh mắt đen láy của Dạ Lăng Mặc nhìn cô, thấy trong mắt cô không hề sợ hãi, chỉ có bình tĩnh cùng đạm nhiên, đáy mắt hiện lên một tia vừa lòng và tán thưởng, không hổ là nhân tài anh nhìn trúng!
Cái tính này, cái thần thái này, không ai có thể so sánh được!
“Ôm lấy eo tôi!” giọng nói gợi cảm vang lên bên tai Phượng Tử Hề, hơi thở ấm áp phả lên mặt cô ngưa ngứa, tiếng tim đập lại lần nữa dồn dập……
Phượng Tử Hề duỗi tay chặn lại trái tim, trong lòng tức giận, nói: “Đến mạng còn sắp không giữ nổi, ở đó mà nhiều lời!”
Sau đó, cô ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông, một bàn tay bắt lấy móc treo, một bàn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh.
Lúc bàn tay mềm mại trắng nõn chạm đến eo Dạ Lăng Mặc, người anh cứng đờ mấy giây, trên mặt lộ ra vệt đỏ mất tự nhiên……
Sợ Phượng Tử Hề phát hiện mình có điểm khác thường, anh lập tức cố áp chế nội tâm xôn xao.
Phượng Tử Hề dán vào lòng Dạ Lăng Mặc, nghe tiếng tim anh đập mãnh liệt lại hữu lực, bỗng nhiên có cảm giác an toàn xưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-bai-quan-bi-ong-xa-kieu-ngao-sung-co-thoi-han/295713/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.