Edit: Cá Mực 99Lâm Chỉ thật không nghĩ tới nữ tử này lại có hành động như vậy, vì thế đứng lên nói: "Đi, đi xem nàng ta một chút."Bất quá Lâm Chỉ chưa đi đến tiền viện, quản gia Lâm Phúc liền đầu đầy mồ hôi chạy tới, thở hổn hển nói: "Tiểu, tiểu thư."Khó được nhìn thấy dáng vẻ Lâm Phúc hốt hoảng, Lâm Chỉ nói: "Phúc bá chậm một chút, xảy ra chuyện gì rồi sao?"Lâm Phúc thở phì phò, "Phía trước có khách của người tới."Lâm Chỉ tò mò, "Ai tới vậy?" Lại có thể khiến Phúc bá bị dọa sợ đến như vậy.Lâm Phúc: "Thành vương đến đây, đang ở tiền thính chờ người a."Lâm Chỉ hỏi Lâm Phúc: "Đại ca của ta trở về chưa?""Đại công tử còn chưa có trở về." Lâm Phúc vuốt một cái mồ hôi trên trán, "Nếu không ta cũng không cần kích động như vậy.""Không sao cả." Lâm Chỉ trấn an một chút Lâm Phúc, "Hẳn là đến thăm bệnh ta đi qua đó một chút."Đi vào tiền thính, Lâm Chỉ thấy Ngụy Trác đang ngồi ngay ngắn ở trong phòng, phất tay ý bảo Kiêm Hà cùng Bạch Lộ đợi ở bên ngoài, chính mình cùng Ngụy Trạc cười nói: "Vương gia như thế nào sớm như vậy tới phủ ta rồi?"Ngụy Trạc nhìn nàng hôm nay một thân y phục trắng, tóc đe bó buộc lên một nữa khuôn mặt chưa thoa phấn trang điểm, thay đổi bộ dáng xinh đẹp loá mắt trong ngày thường, giờ phút này dáng vẻ tùy ý như vậy, Ngụy Trạc thật ra lại thật thích cách ăn mặc này của Lâm Chỉ, cười hỏi: "Mới vừa thức dậy?"Lâm Chỉ ngồi xuống ghế trống bên cạnh Ngụy Trạc, "Đang đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-phi-muon-soan-ngoi/542982/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.