Biết hôm nay Tần Thái sẽ về, Đàm Tiếu đã ở nhà từ sớm và làm chút đồ ăn. Sa Ưng cũng thế, dẫn tới việc ai ai cũng đã tề tựu lúc còn chưa thấy mặt cô.
Hai ngày nay Yến Tiểu Phi cũng đã hồi phục, tuy rằng xuống giường còn khó khăn nhưng đã chịu đựng được vết thương. Lúc này hắn đang ngồi trong phòng khách xem báo vì ban ngày có người làm đỡ hắn ra đây. Hiện giờ Sa Ưng và Đàm Tiếu không ai muốn dìu hắn về, hắn cứng đầu không muốn nhờ vả thế nên cứ ngồi ngốc ở đấy.
Tần Thái vừa vào cửa đã thấy mọi người đang chờ, không nói nhiều liền sà vào ngồi cạnh Đàm Tiếu, cầm đũa vẫy vẫy: "Ăn cơm trước đã."
Tang Cốt Nê vừa nhìn sang, chú ý đến vết thương trên tay cô: "Họ Lam, tay ngươi làm sao vậy?"
Nó la lên, mọi người liền phát hiện. Tần Thái chẳng hề để ý đến còn gặm một khối gân bò: "Bị chó cắn."
Đàm Tiếu nhíu mày: "Sao lại bị cắn?"
Sa Ưng không hỏi, anh biết rõ chó của Nhị phu nhân bị ghét thế nào: "Thừa dịp không ai để ý thì đánh cho nó sợ không dám cắn nữa, không thể cứ để như vậy. Cô cũng biết chó cắn dai mà."
Tần Thái lắc đầu: "Không sao, tôi hồi phục nhanh, nó thích cắn thì cứ để nó cắn."
Cô gắp thức ăn thoăn thoắt: "Mấy nay tôi không ở đây, bên Thông Dương quán có việc gì không?" lời này là hỏi Đàm Tiếu, Đàm Tiếu lắc đầu: "Không có việc gì, nếu có thì tôi sẽ gọi cho cô."
"Các Tuyến trường đang nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-quoc-mau-xam/1876164/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.