"Em hiểu rồi!"
Lâm Vân Dao nắm chặt nắm tay nhỏ.
Rõ ràng là chuyện khi nấy khiến cô ấy vô cùng căm giận.
"Chỉ là lần này xảy ra những việc này rồi, chắc là em cũng bị đuổi th
Lâm Vân Dao lại có hơi lo lắng nói.
"Đừng nghĩ lung tung! Có anh ở đây không ai dám đuổi em đâu! Em cứ vui vẻ tận hưởng thời gian học đại học là được! Không cần phải đặt nặng thành tích học tập gì đó, quan trọng là phải thật vui vẻ."
Lâm Phong nói.
“Anh trai... Có anh thật tốt quá."
Lâm Vân Dao nghĩ đến những gì mình từng trải, đôi mắt lại đỏ lên, đột nhiên cô ấy thay đổi chủ đề, còn nói thêm:
"Anh trai... Anh cũng ba mươi hai tuổi rồi, nên tìm vợ đi, cũng không thể sống độc thân cả đời như vậy chứ? Ba mẹ dưới suối vàng mà biết chắc chắn sẽ đau lòng lắm đó."
"Con bé ngốc, lại còn quan tâm cả chuyện của anh nữa!"
Lâm Phong cưng chiều xoa đầu em gái, trong đầu lại hiện lên bóng hình của Trần Y Nặc.
Chỉ chờ tới ngày mai thôi là có kết quả rồi! "Anh trai, hay là để Tiểu Khả làm vợ anh đi!: Lâm Vân Dao đột nhiên nói.
"Tiểu Dao, cậu nói lung tung cái gì thế!"
Vẻ mặt Lý Tiểu Khả tức giận, cô ấy duỗi nắm đấm nhỏ ra định đấm vào ngực Lâm Vân Dao, nhưng cặp mắt lại không kìm được mà liếc qua Lâm Phong.
Lúc phát hiện Lâm Phong không hề có phản ứng gì, trong lòng cô ấy không khỏi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vuong-tu-xuong-nui-vo-dich-thien-ha/1266847/chuong-154.html