Sau khi nhận được cuộc gọi, tôi đã đứng hình mất 5s. Sao thằng Phum lại có số tôi nhỉ. Cái thằng ngoài bạo lực còn thích chơi đùa. Đến lúc bình tĩnh lại, tôi nhớ đến câu nói ban nãy của thằng Phum: 10 phút nữa mày phải xuất hiện trước mặt tao. Chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi vội vã vơ lấy cái balo và lao ngay ra khỏi lớp học. Cả thầy và tất cả các bạn đang tập trung học đều quay qua nhìn tôi. Thằng Q lớn tiếng gọi với sau lưng nhưng giờ tôi không có thời gian trả lời hay giải đáp thắc mắc của ai hết vì địa ngục sâu thẳm đang chờ tôi ở phía trước.
"Hộc hộc... mệt quá" - Tôi đã có mặt trước khoa Kỹ thuật trong hình hài lưỡi thè ra thở hổn hển như một con chó, một tay ôm bụng một tay ôm đầu gối. Bạn biết không, từ khoa tôi đến chỗ này phải gọi là siêu xa, như thể chỗ tôi là con của vợ lẽ vậy.
Còn đám kỹ thuật này á hả, chúng nó là niềm tự hào của trường tôi, là những con người làm nên danh tiếng của trường. Với khoảng cách xa như thế mà chỉ trong vòng 10 phút, đương nhiên là tôi chạy bằng cả tính mạng rồi. Có lẽ ngày mai tôi nên đăng ký chạy thi marathon luôn.
Còn đám kỹ thuật này á hả, chúng nó là niềm tự hào của trường tôi, là những con người làm nên danh tiếng của trường. Với khoảng cách xa như thế mà chỉ trong vòng 10 phút, đương nhiên là tôi chạy bằng cả tính mạng rồi. Có lẽ ngày mai tôi nên đăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/we-are-cau-chuyen-tinh-yeu-cua-chung-ta/3012341/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.