...Chị chắc chuyện đó cũng không đáng phải cường điệu quá như thế. Chị không phải chuyên gia để biết hoặc hiểu về tình yêu lãng mạn giữa chồng và vợ, nhưng chắc chắn nó không toàn năng đến mức mất đi người này sẽ hủy hoại hoàn toàn người kia. Em mạnh mẽ hơn em nghĩ đấy, em gái ạ. Em chắc chắn sẽ sống được tốt khi không có cậu ấy, dù điều này có thể chẳng có ý nghĩa gì.
—của Eloise Bridgerton gửi em gái, Nữ bá tước Kilmartin, ba tuần sau lễ cưới của Francesca
Tháng sau đó, Michael chắc mẩm, thực sự là bản sao gần nhất của địa ngục trần gian mà một con người có thể trải qua.
Với mỗi buổi lễ mới, tất cả những giấy tờ anh nhận ra mình đang ký với tên Kilmartin, hay những cái "thưa đức ngài" mà anh buộc phải chịu đựng, như thể linh hồn John đang bị đẩy dần ra xa vậy.
Rồi sẽ sớm thôi, Michael nghĩ một cách trống rỗng, rồi anh ấy sẽ như chưa bao giờ tồn tại. Ngay cả đứa bé—lẽ ra sẽ là phần cuối cùng John để lại trên đời—cũng đã mất.
Và tất cả những gì từng là của John giờ thuộc về Michael.
Trừ Francesca.
Và Michael định sẽ giữ nguyên như vậy. Anh sẽ không — không, anh không thể bồi thêm cho anh họ mình sự sỉ nhục cuối cùng đó.
Anh sẽ phải gặp cô, tất nhiên, và anh sẽ dùng những lời an ủi tốt nhất, nhưng bất kể anh có nói gì, đó cũng không phải là câu trả lời đúng, và cô sẽ chỉ quay đầu và nhìn thẳng vào bức tường.
Anh không biết phải nói gì.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/when-he-was-wicked/1019037/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.