Nhà cửa sạch tinh tươm hơn bao giờ hết. Những bức tranh tôi chưa kịp treo đã treo xong. Tosia mừng như một đứa trẻ. Borys mừng như một con chó. Con Mietek cũng đi ra, miệng kêu meo meo. Một con mèo con lông trắng chạy theo sau con Mietek. Chúa ơi, thêm một con mèo nữa hay sao?
Tosia bế nó lên tay.
- Nhẽ ra nó phải ngủ, mẹ biết không? Con không thể dỗ nó ngủ được.
Thế là tôi đã hiểu tại sao lại ngăn nắp thế này.
- Đây là con mèo của con. Nó sẽ ngủ ở chỗ con. Và nó sẽ có đĩa ăn riêng ở chỗ con, – Tosia nói, và tôi nhận ra mình đang có hai con mèo. – Một chú có cái tên lạ hoắc gọi điện và hỏi mẹ đấy. Chiromanta hoặc gì đấy kiểu thế. Con bảo, tối muộn mẹ mới về.
Hay lắm, chúng tôi có hai con mèo! Quả là một ý hay! Con Mietek sẽ vui hơn.
Con mèo trắng đã có tên. Nó được gọi là con Zaraz. Tosia mang về nhà cách đây hai tuần. Khi đó nó chưa có tên và vẫn tiếp tục chưa có, vì Tosia còn suy nghĩ nên gọi nó là gì. Thế rồi con bé thò đầu qua cửa sổ và gọi cô bạn Agata:
- Con mèo của mình phải gọi là gì được đây?
Agata hét to:
- Zaraz {Đợi chút – tiếng Ba Lan}, mẹ ơi, con đang nói chuyện với Tosia. Cậu vừa nói gì vậy?
Tosia nghĩ Zaraz là cái tên hay. Con mèo không bị gọi bằng tên khác là may lắm.
Chín giờ tối điện thoại lại reo. Ôi, mẹ yêu quý nhất đời của con ơi! Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-cach-dan-ong/514834/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.