Để dò la tin tức, Kiếm Đồng đã hai ngày không trở về tướng quân phủ.
Lúc này, hắn đang lang thang trong các con hẻm nhỏ, mặc trang phục giản dị, trên ống quần còn vương vài vệt bùn, trông thật giống người vừa từ bến cảng trở về sau khi khuân vác cả trăm bao cát.
Kiếm Đồng có khuôn mặt quá đỗi bình thường, không hề để lại dấu ấn gì đặc biệt.
Hồi còn bé, mỗi khi chạy ra ngoài chơi cùng đám trẻ, ngay cả cha của hắn cũng khó nhận ra đâu là con trai mình.
Với lợi thế trời sinh này, hắn nhận thức rằng mình là một ứng cử viên sáng giá cho những nhiệm vụ dò thám và truy lùng.
Hai ngày qua, hắn âm thầm theo dõi con hẻm mà người nhà họ Diêu thường ra vào, kiên nhẫn quan sát mọi động tĩnh.
Sáng nay, Kiếm Đồng chú ý thấy một nữ tỳ từ cổng sau nhà họ Diêu lén lút bước ra.
Động tác đóng cửa của cô ta rất cẩn trọng, dường như không muốn ai phát hiện.
Kiếm Đồng ngay lập tức lặng lẽ bám theo cô ta, cho đến khi thấy cô bước vào một y quán.
Sau đó, hắn chuyển từ bí mật sang công khai, giả làm người đi khám bệnh mà bước vào y quán.
Nhìn thấy nữ tỳ bước vào sảnh chính, rồi được một người hầu dẫn vào sau tấm bình phong, Kiếm Đồng vừa định bước theo thì bị người hầu kia chặn lại: “Huynh đài, xin hãy dừng lại!”
“Ta cũng đến khám bệnh mà!” Kiếm Đồng chỉ vào tấm bình phong, vẻ mặt ngây ngô nhưng thành thật.
“Nhưng huynh không thể vào đó được.” Người hầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795682/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.