Vì chuyện xảy ra ở Đại Vân Tự, Minh Cẩn đã bị mất mặt, không chỉ bị cô mẫu trách phạt mà còn bị lan truyền khắp nơi… Hiện giờ dù kéo một con chó ngoài đường đến hỏi, chắc hẳn nó cũng biết chuyện hắn bị Thường Tuế Ninh đánh trọng thương!
Dù đã dưỡng thương ở nhà hai tháng, cơn giận trong hắn vẫn không hề nguôi ngoai.
Khi hắn còn nhỏ, cô mẫu của hắn chưa lên nắm quyền, nhà họ Minh tuy chưa phải hiển hách nhưng nhờ có biểu ca là Thái tử tài giỏi, chẳng ai dám làm khó gia tộc họ Minh.
Và đến khi hắn lớn hơn, biết nhận thức, cô mẫu của hắn đã trở thành bậc chí tôn.
Kể từ đó, gia tộc họ Minh ở kinh thành, thậm chí trong cả Đại Thịnh, có vị thế không ai sánh kịp.
Hắn là trưởng tử nhà họ Minh, muốn gì được nấy.
Vì vậy, suốt hai mươi năm nay, hắn chưa bao giờ chịu nhục nhã như thế!
Chưa kể, sau khi chịu nhục, lại còn phải chịu cảnh bị cấm túc trong nhà!
Bây giờ hắn còn chưa được tự do, thế mà nàng lại dám tổ chức tiệc bái sư, còn tổ chức rầm rộ, khoe mẽ danh tiếng!
Vì sao hắn bị phạt ở nhà, còn con tiện nhân dám đắc tội với hắn lại có thể hưởng vinh quang như vậy?
Sau chuyện này, người ta không biết sẽ cười nhạo hắn thế nào…
Về sau hắn còn có thể ngẩng đầu làm người trong kinh thành nữa sao?
Hôm nay, hắn không biết thì thôi, nhưng đã biết rồi mà còn để yên cho nàng đắc ý, thì hắn không phải là Minh Cẩn nữa!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795741/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.