Vị nội quan đứng đầu vừa hành lễ xong, lập tức hỏi với vẻ quan tâm: “Thánh thượng vừa nghe tin Thế tử đã tỉnh lại, liền sai nô tài đến thăm hỏi.
Không biết Thế tử hiện tại cảm thấy thế nào?
Còn có chỗ nào không thoải mái không?”
“Thánh thượng lo lắng cho thần, thần thực sự hổ thẹn.” Giọng của Lý Lục yếu ớt, nhưng hắn cố gắng ngồi thẳng hơn để tỏ lòng kính trọng, rồi đáp: “Thần hiện giờ mọi thứ đều ổn, mong thánh thượng an tâm.”
Vị nội quan nghe xong thở dài: “Thế tử lúc nào cũng không chịu báo bệnh, cứ luôn nói mọi thứ đều ổn… nhưng ngài không biết rằng càng như thế, càng khiến thánh thượng thêm lo lắng.”
Nói rồi, nội quan cho gọi y quan của phủ Vinh Vương đến để bẩm báo.
Vị y quan này từ lâu đã được lệnh thánh thượng túc trực tại phủ Vinh Vương, chuyên lo việc chữa trị và chăm sóc cho vị Thế tử bệnh tật này.
“…
Thế tử lần này tái phát bệnh cũ, sốt cao đến hôn mê, vì cơ thể suy nhược đã lâu nên mới khó tỉnh lại.”
Y quan bẩm báo rất chi tiết: “Hiện giờ tuy đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn cần nghỉ ngơi nhiều, ngoài việc uống thuốc đúng giờ và chú ý ăn uống sinh hoạt, còn phải tránh mọi sự quá vui, quá buồn hoặc quá kinh sợ.”
Nội quan gật đầu: “Cảm ơn Cao y quan.”
Y quan chắp tay hành lễ: “Đây là bổn phận của thần.”
“Thế tử cần tĩnh dưỡng, chúng ta không nên quấy rầy thêm, chỉ là thánh thượng còn vài lời cần đặc biệt dặn dò Thế tử…”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795830/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.