Những ngày mùa đông ngắn hơn, hôm đó trời u ám, màn đêm buông xuống sớm hơn thường lệ.
Năm vạn bộ binh phía sau vẫn chưa đuổi kịp, Lý Dật lúc trước vội vã rời khỏi Thọ Châu, chỉ mang theo một vạn quân tiền phong.
Hiện giờ, hắn không dám liều lĩnh đi trong đêm, sợ gặp phải mai phục, nên ra lệnh hạ trại nghỉ ngơi tại chỗ.
Lý Dật vẫn lo lắng không yên.
Một mưu sĩ an ủi hắn: “Chủ soái đừng quá sốt ruột, đại quân ngày mai sẽ theo kịp thôi.”
Người khác cũng nói: “Sau đó chỉ cần bốn ngày nữa, là có thể hội quân cùng tám vạn đại quân phía trước, chẳng bao lâu sẽ đến Dương Châu.”
Trước đó, Thường Khoát vốn điểm binh mười vạn để chi viện Hòa Châu, nhưng ngoài hai vạn quân tiền phong do Thường Khoát dẫn đi, tám vạn đại quân còn lại đều bị Lý Dật ra lệnh “nhân cơ hội chiếm lấy”
Dương Châu.
Tám vạn quân đó chưa từng thực sự động binh với loạn quân họ Từ, hiện tại đang đóng trại cách Dương Châu hai trăm dặm, “chờ xem tình hình”.
Phó tướng chỉ huy đội quân này là Du Tải, người thân tín của Lý Dật, đã biết Lý Dật đang trên đường tới Dương Châu, chỉ đợi hội quân với Lý Dật.
Mưu sĩ nói: “Đến lúc đó, hai cánh quân gặp nhau, chủ soái sẽ có mười bốn vạn đại quân, đủ để đàm phán điều kiện hợp tác với Từ Chính Nghiệp.”
Dự tính tương lai đầy hứa hẹn, nhưng Lý Dật lúc này chỉ nghĩ đến việc Thường Khoát có thể đến giết mình, không còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện khác.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795957/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.