Tin tức Thường Tuế Ninh muốn đấu với Phương đại giáo đầu nhanh chóng lan khắp quân doanh, khiến toàn quân xôn xao.
“Đã xin phép Thường đại tướng quân, và ngài ấy thật sự đã cho phép!”
“Nghe nói là vì Thường cô nương ăn nói quá ngông cuồng, làm Phương đại giáo đầu nổi giận…”
“Ngông cuồng gì chứ?”
“Nghe đâu cô ấy nói rằng binh lính mà giáo đầu luyện toàn là… cái gì mà như cây mục khô ấy!”
“?” Những người nghe được ngơ ngác, lời này nghe chẳng giống đang mắng người chút nào.
Một binh sĩ khác sửa lại: “… Là ‘cây khô mục nát, không thể dùng được’!”
“Đúng đúng, chính là câu đó!”
Các binh sĩ nhìn nhau, trong lòng đầy nghi vấn.
Câu này chẳng phải chỉ là đang mắng mỗi Phương đại giáo đầu, mà còn mắng cả bọn họ nữa sao?
“Cây mục nát” là ai, “không thể dùng được” lại là ai?
“…”
Vào đúng ngày Tết, bỗng dưng bát bánh chẻo trong tay họ dường như không còn ngon lành như trước nữa.
“…
Ta phải xem thử, vị Thường cô nương này xem thường chúng ta đến mức nào, rốt cuộc có bản lĩnh gì mà dám lớn lối như vậy!”
“Đi thôi, đừng ăn nữa, ra sân tập xem đã!”
Có người bực tức đặt bát xuống, có người tức tối nhưng vẫn bê bát theo, vừa đi vừa ăn.
Họ vừa chửi rủa, vừa tranh thủ nhét nốt bánh chẻo vào miệng, dù gì thì bánh chẻo nhân thịt heo và rau cần vẫn quá ngon!
Càng lúc càng nhiều binh sĩ kéo nhau ra sân tập để chứng kiến cuộc đối đầu, tiếng người xôn xao khắp nơi.
“Nghe nói là do
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2795969/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.