“Thằng nhóc chết tiệt này, không biết thở cho đúng cách à?”
“Con thở có gì không đúng chứ…” A Mang vừa xoa đầu vừa ấm ức nói: “Con đã nói là trăm năm sau, trăm năm sau mà, chẳng phải là đang chúc thúc sống lâu trăm tuổi sao!”
“Miệng lưỡi ngươi cũng khéo chúc đấy!” Thẩm Tam Miêu liền đùa đáp: “Ngày sau nếu người nhà ngươi làm lễ mừng thọ, nhớ phải dùng lời đó…”
Nói đến đây, ông ta bỗng ngưng lời, không tiếp tục nói thêm nữa.
A Mang thì cười “hì” một tiếng, kiêu ngạo chống nạnh: “Cha mẹ, ông bà con ở dưới suối vàng mà thấy con giờ được sống tốt thế này, chắc chắn sẽ vui mừng lắm!”
Thẩm Tam Miêu cũng học theo A Mang chống nạnh, hài lòng nhìn ra ngoài sân: “May mà ta có mắt nhìn tốt, đã chọn đúng chủ nhân.”
A Mang nghiêng đầu nhìn ông: “Nhưng chẳng phải ban đầu thúc bị đánh ngất rồi nhét vào bao tải vác đi sao?”
A Mang bĩu môi, cảm thấy chữ “chọn” mà Thẩm Tam Miêu nói cũng hơi quá tâng bốc bản thân rồi.
Thẩm Tam Miêu suýt nữa giơ tay muốn đánh cậu bé: “Đó là lúc ban đầu, sau này là ta tự mình chọn ở lại!”
Ông nói tiếp: “Huống chi, nữ lang có tầm nhìn xuất sắc, ngươi thật sự nghĩ ai cũng có thể bị nàng bắt vào bao tải mang đi sao?”
Bao tải của nữ lang cũng có tiêu chuẩn, không phải ai muốn vào cũng được! Hai người vừa nói đùa vừa trêu ghẹo, không lâu sau, có người mang cơm đến, là thủ hạ của Hà Vũ Hổ. Bọn họ rất nhiệt tình với Thẩm Tam
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796920/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.