“Bắt?”
Sở Thái Phó hừ lạnh: “Dùng cái gì mà bắt, kẻ trộm đó ở xa tận chân trời…”
Kiều Tế Tửu không khỏi ngạc nhiên: “Nếu nói như vậy, chẳng lẽ là nhà tặc?”
Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt chứ gì.
“Chứ còn gì nữa.”
Sở Thái Phó liếc nhìn Kiều Ương.
Kiều Ương hơi sững sờ, sau đó cười đùa: “Ngài dùng ánh mắt như vậy nhìn tại hạ… khiến tại hạ cũng phải nghi ngờ không biết bản thân có điểm nào giống với ‘nhà tặc’ chăng!”
Sở Thái Phó nhìn hắn từ trên xuống dưới, ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng đã thầm “phỉ nhổ” một tiếng.
Giống ư?
Cái tên tặc nhân kia rõ ràng chính là Kiều Ương!
Trộm!
Tên trộm học trò của người khác!
Sở Thái Phó thầm nguyền rủa “Kiều tặc” trong lòng, nhưng “Kiều tặc” lại không biết chuyện, còn ra vẻ hiểu biết mà an ủi lão Thái Phó: “Kẻ trộm trong nhà xưa nay khó phòng, giờ đã biết là ai thì cứ giao cho con cháu trong nhà xử lý là được.
Ngài bình thường đã quá bận rộn công vụ, không cần vì những chuyện nhỏ nhặt này mà nổi giận.”
Dù sao thì nhà lão Thái Phó không thiếu con cháu, ông chỉ có hai con trai, nhưng cả hai đều rất mát tay trong việc “phát triển sự nghiệp nối dõi”, sinh ra hơn hai mươi đứa cháu…
Tình trạng con cháu đông đúc đến mức có thể xem như họ đã coi việc sinh con như một nghề nghiệp, mà dường như họ chẳng có thú vui gì khác ngoài việc đó.
Thậm chí, một vài đứa cháu lớn của Thái Phó cũng đã lấy vợ sinh con,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796923/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.