Kiều Ương vô thức quay đầu nhìn về hướng núi sau Đại Vân Tự, người vừa mới hạ thổ, xương cốt còn chưa lạnh, mà đã đầu thai… có phải quá vội vàng, quá sơ sài rồi không?
Tốc độ đầu thai này, còn nhanh hơn cả ăn cơm!
Trong đầu Kiều Ương là một mớ hỗn độn, Vương thị tỉnh lại từ cơn bàng hoàng, khẽ trách: “Miên Miên, lời này không được nói bậy bạ…”
Nói xong, Vương thị cũng theo phản xạ nhìn về phía con chó con.
Thật là vô lý, một con chó con vừa được kéo ra khỏi bụng chó mẹ, sao có thể giống Đại sư Vô Tuyệt chứ?
Nhưng mà, bỏ qua công đức mà nói, quả thật… thật là có chút giống?
Nhìn con chó trắng tròn béo đang k** r*n, Vương thị cũng thoáng giật mình, người và chó lại có thể giống nhau đến thế sao?
Nhưng là một tín đồ trung thành của Đại Vân Tự, Vương thị vẫn cảm thấy suy đoán này là không tôn trọng Đại sư Vô Tuyệt: “…
Đại sư Vô Tuyệt là bậc cao tăng đắc đạo, dù có luân hồi cũng không thể đầu thai làm một con chó như thế được.”
“Không, phu nhân…”
Kiều Tế Tửu giơ tay cắt lời vợ, thần sắc nghiêm nghị, trầm ngâm nói: “Phu nhân có điều chưa biết…”
Cái gì mà cao tăng đắc đạo, đó chỉ là danh phận thôi.
Thực ra, Vô Tuyệt chẳng tuân thủ quy tắc nào của Phật môn, tham sân si lười biếng, tội gì cũng phạm.
Trước đây, ông từng không ít lần lo lắng thay cho Vô Tuyệt, làm một vị hòa thượng như vậy, Phật Tổ không phạt mới là lạ.
Do đó, ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796926/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.