Vô Tuyệt bị cái hắt xì làm cho đau nhói cả lồng ngực, ôm lấy xương sườn mà rên lên một tiếng “ay da.”
Khi ngẩng đầu lên, hắn bắt gặp ánh mắt của tiểu đồng đang giã thuốc bên cạnh, tiểu đồng bĩu môi, không kiêng nể gì mà lườm hắn một cái.
Dựa lưng trên ghế mây, Vô Tuyệt bị ánh mắt khinh thường ấy k*ch th*ch không ít, liền tức giận nói: “… Ngươi là tiểu tử vô lễ, ta dù gì cũng là sư bá của ngươi!”
Nói rồi, hắn quay người sang mách người vừa đến: “Sư đệ, ngươi dạy trò kiểu gì vậy?”
Người đến mặc đạo bào rộng tay, búi tóc bằng trâm gỗ, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, nghe vậy chẳng những không trách phạt đệ tử, mà còn nói: “Sư huynh đã biết vấn đề nằm ở bản thân, sao còn chấp nhặt với một đứa trẻ như vậy?”
“Ở bản thân ta?
Ta đã làm gì mà tổn hại trời đất đến vậy!”
Vô Tuyệt ngồi trên ghế mây, thổi râu trợn mắt, vẻ mặt đầy bất mãn.
Vị đạo nhân kia thở dài, nhắc nhở: “Sư huynh chớ như vậy, hành vi vô lý như thế chỉ khiến người khác thêm phần chán ghét thôi.”
Động tác đập chân của Vô Tuyệt khựng lại, hắn tỏ vẻ đau khổ, ngả người ra sau, nặng nề dựa lên thành ghế, ngửa mặt than trời.
Tiểu đồng co rụt cổ lại, lí nhí: “Xin lỗi, đại sư bá, con không cố ý đâu…”
Từ lần đầu gặp vị đại sư bá này, cậu đã cảm thấy đối phương vô cùng chướng mắt.
Sau đó, bất kể sư bá làm gì, cậu đều vô cớ cảm thấy khó chịu.
Cậu vì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796939/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.