Ngô Chiêu Bạch có suy nghĩ này là có nguyên do.
Gia đình ngoại tổ của hắn cũng là một gia đình danh giá về học vấn.
Lần này, khi mẫu thân về thăm thân, hắn đem một bài văn mà mình dốc hết tâm huyết viết ra nhờ bà mang về, nhờ ngoại tổ phụ xem qua và chỉ giáo.
Sau khi đọc xong, ngoại tổ phụ cảm thán trước tài năng của hắn, còn tặng lại cho hắn một số sách quý trong nhà để giúp hắn tiến bước trên con đường khoa cử…
Một hòm đầy sách như vậy không phải số lượng nhỏ.
Theo như hắn biết, gia đình ngoại tổ không có nhiều sách, chẳng lẽ họ đã dốc hết khả năng để giúp đỡ hắn?
Vậy là cuối cùng hắn cũng gặp được người có con mắt tinh tường, sẵn sàng thừa nhận tài năng của hắn rồi sao?
Ngô Chiêu Bạch trong lòng kích động đôi chút, nhưng ngoài mặt lại càng giữ vẻ thản nhiên, không vội vàng xem qua những quyển sách đó, mà hành xử theo lý tưởng của người quân tử là “sự sủng ái và ô nhục đều không khiến mình động tâm.”
Phu nhân nhà họ Ngô nâng chén trà, nhìn đứa con trai với những suy nghĩ xa rời thực tế: “Nhà ngoại tổ ngươi làm gì có bao nhiêu sách đáng để mang ra?
Đến con cháu trong nhà còn chẳng đủ sách mà học.”
Không phải sách của ngoại tổ phụ tặng thì là từ đâu?
Chẳng lẽ mua từ hiệu sách ven đường?
Những sách có thể dễ dàng mua được từ hiệu sách bên ngoài mà còn mua nhiều như vậy, thì có thể là sách hay gì chứ?
Ngô Chiêu Bạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796947/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.