Sau bữa ăn, Vân Quy xoa bụng tròn căng khi bước ra khỏi phòng ăn, vừa đi vừa phàn nàn: “Nhị ca, chuyện quan trọng như Thường Thứ Sử đến phủ ta làm khách, sao đến khi về đến cửa nhà huynh mới nói?
Hại ta với mẹ và chị dâu phải ăn đến hai bữa tối, suýt nữa thì căng bụng mà chết mất…”
Chưa nói hết câu, cậu đã bị Vân Hồi vội vàng bịt miệng: “Đệ nhỏ tiếng thôi!”
Vân Hồi thì thầm, hạ giọng nói với em trai trong khi ánh mắt lo lắng nhìn về phía Thường Tuế Ninh và mẹ cùng chị dâu đang rời đi.
Nàng vẫn chưa đi xa, người luyện võ thính lực rất tốt, nếu lỡ bị nàng nghe thấy thì sao!
Vân Hồi kéo em trai đi xa thêm một chút rồi mới thả tay ra.
“Thảo nào sáng nay huynh chẳng thấy đâu, hóa ra là đi tìm Thường Thứ Sử!”
Vân Quy vừa được thả ra liền lập tức ba hoa: “Nhị ca, huynh chưa từng quan tâm cô nương nào như thế này đâu nhé!”
“Vớ vẩn, có cô nương nào từng cứu mạng đệ, cứu mạng mẹ và cả dân chúng Hòa Châu không?”
Vân Hồi dùng giọng điệu hết sức hợp lý: “Nàng ấy không giống những cô nương khác, đương nhiên không thể so sánh như vậy.”
“Vậy nhị ca chắc là rất thích Thường cô nương, đúng không?”
Câu hỏi này khiến Vân Hồi khựng lại, bát rượu vừa uống trong bữa tiệc dường như lúc này mới phát huy tác dụng, làm mặt hắn đột nhiên nóng lên.
Hắn cố gắng giữ giọng điệu bình thản: “Đệ còn nhỏ, lo mấy chuyện này làm gì.”
“Còn nhỏ gì nữa, đệ đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796960/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.