Ngụy Thị Lang, từ bộ quan phục đến búi tóc đều sạch sẽ, quý phái, phong thái từ tướng mạo đến khí chất đều thanh nhã vượt trội, khi nhận lá thư và nhìn thấy nét chữ trên phong bì, vẻ ung dung thản nhiên trên mặt hắn lập tức tan biến, đồng tử không khỏi rung động.
Lúc này, màn đêm vừa buông xuống, ánh chiều tà tắt dần, đúng lúc giao hòa giữa ngày và đêm, một làn gió mát lướt qua sau gáy…
Ngón tay thon dài trắng trẻo của Ngụy Thúc Dịch khẽ siết chặt mép phong thư, sau đó nhanh chóng cất nó vào ống tay áo.
Bước vào trong phủ, đi suốt dọc đường, Ngụy Thúc Dịch chỉ cảm thấy cánh tay giấu bức thư dần trở nên lạnh ngắt, như đang chìm trong hồ nước băng giá giữa mùa đông, từng chút một đông cứng lại.
Ngụy Thị Lang đi thẳng đến tiểu Phật đường.
Đợi đến khi đã thắp hương, trước mặt tượng Phật, hắn mới dám mở thư ra đọc.
Khói hương mịt mù dường như cũng nhuộm lên nét chữ tinh tế trên thư một chút “khí vị nhân gian”, không còn cảm giác âm u lạnh lẽo như hắn đã tưởng tượng.
Nhìn những lời cảm ơn trên thư, nét mặt Ngụy Thúc Dịch dần dần giãn ra.
Nàng kể về tình hình gần đây, nói rằng đại cục tạm thời đã kiểm soát được, nàng sẽ cẩn trọng đề phòng Đông La.
Nàng còn nói, trước khi đến dịp lễ cuối năm, chắc chắn sẽ gửi về kinh thành một tin thắng trận để dân chúng ở kinh sư, những người lo lắng về quân Oa quấy nhiễu, có thể yên tâm đón một năm mới an lành.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2796968/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.