Hai tỳ nữ của Khang Chỉ, một người tên là Đồng Kiện, một người tên là Ngân Câu, đều là những người có võ nghệ.
Lúc này, cả hai đã bước đến bên Khang Chỉ, rút thanh kiếm giấu dưới áo choàng, đứng hai bên trái phải ngăn cản đám đông lại gần.
Dù rằng võ công không thể địch nổi trăm người, nhưng người nhà họ Thạch cũng chẳng ai dám tùy tiện xông lên.
Mạng sống của lão phu nhân quý giá vô cùng, trong lúc thế này, chẳng ai dám liều mình làm anh hùng.
“…
Đợi giữ chân đối phương đã, sau đó mới để gia chủ định đoạt, đó mới là thượng sách.”
“…
Đừng hại tổ mẫu của ta!”
Khuôn mặt Thạch Vân trắng bệch, nhìn Khang Chỉ đầy sợ hãi: “Ngươi muốn ta làm gì thì cứ nói thẳng ra!
Nếu không ưa ta, cứ nhằm vào ta, tại sao lại trút giận lên tổ mẫu ta!”
Khang Chỉ bật cười lạnh nhạt: “Ngươi chỉ là đứa trẻ được nuông chiều đến ngu ngốc, ta nào phải đến vì ngươi.”
Nàng vừa áp giải Thạch lão phu nhân ra ngoài, vừa nói với những hộ viện xung quanh: “Làm phiền truyền lời cho Thạch tướng quân, ta cần ông ấy giúp đỡ một việc!”
Cùng lúc đó, Khang Tùng đang run rẩy quỳ trước án thư của phụ thân.
Nơi đây là thư phòng Khang Định Sơn dùng để bàn việc cơ mật, nơi này canh gác nghiêm ngặt, người ngoài không thể tùy tiện ra vào.
Khang Tùng thậm chí còn bị khám xét toàn thân từ trong ra ngoài mới được phép vào.
Trong thư phòng kín cửa, ánh sáng hơi mờ nhạt, xung quanh Khang Định Sơn tỏa ra cơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854921/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.