Thế nhân chiêm ngưỡng cái đẹp, tuy mỗi người mỗi ý, khó mà định đoạt cao thấp, nhưng cái đẹp khác nhau lại đem đến mức độ chấn động khác nhau.
Nếu chia thành ba bậc, bậc ba là cái đẹp khiến người ta cảm thấy dễ chịu, thưởng thức, tuy đẹp nhưng không đến mức khiến người ta phân tâm khỏi công việc trước mắt.
Bậc hai là vẻ đẹp khiến người ta phải tán dương, khó mà phủ nhận, đến độ bất kể thanh nhã hay bình phàm đều có thể thưởng thức.
Một chữ “mỹ” gắn vào thân, khó ai nỡ chối từ.
Còn bậc nhất là vẻ đẹp hiếm có trên đời, trong cả triệu người khó có một, là vẻ đẹp mà phần đông chẳng thể may mắn chiêm ngưỡng.
Đó là khi vừa chạm mắt, bất kể đối phương nói gì, tầm nhìn của bạn cũng khó mà rời khỏi khuôn mặt ấy—
Mấy phó tướng quỳ bên cạnh Thạch Mãn, giờ đây đều ngơ ngẩn ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ bậc nhất kia.
Có thể nói, dù lúc này không quỳ trong trướng mà ở nơi hành hình, dẫu ngay sau đó bị đưa ra chém đầu thị chúng, ánh nhìn ngỡ ngàng này của họ vẫn sẽ không đổi.
Họ đều là những người phong trần, dạn dày nơi chiến trường, hằng ngày vào sinh ra tử trong quân doanh, chẳng màng gì đến vẻ ngoài.
Chính vì lẽ đó, ngay lúc này, thanh niên ấy trong cảnh ngộ thô kệch này, lại càng nổi bật hơn bội phần—
Chàng trai đã cởi bỏ bộ giáp nặng nề, khoác lên mình tấm áo lụa màu xanh thẫm, chất liệu mềm mại, còn mới, tôn lên bờ vai và tấm lưng rắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854927/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.