Khi Ngụy Thúc Dịch dìu mẫu thân bước vào viện, chỉ thấy phụ thân cũng tự nhiên theo sau.
“Phụ thân.”
Thúc Dịch dừng bước, đành nói: “Con có chuyện muốn nói riêng với mẫu thân.”
Trịnh Quốc công khựng lại, ngay cả ông cũng cần phải tránh đi sao?
“Được rồi, được rồi…”
Quốc công xưa nay dễ tính, đáp: “Đúng lúc ta muốn đi dạo quanh vườn một chút.”
Trận mưa đêm qua không nhỏ, ông cần xem xét hoa cỏ trong vườn của mình thế nào rồi.
“Phụ thân đi thong thả.”
Quốc công vừa mới rời đi, Thúc Dịch đi thêm vài bước, lại lần nữa dừng lại, quay đầu nhìn đứa em gái đang đi theo, mỉm cười mệt mỏi nhắc nhở: “Diệu Thanh, A huynh nói muốn nói chuyện ‘riêng’ với mẫu thân mà…”
Diệu Thanh gật đầu nhưng lại hỏi lại: “Vậy chẳng lẽ muội không thể nghe sao?”
Nhìn vẻ mặt đương nhiên của muội muội, Thúc Dịch chợt cảm thấy cảnh ngộ của mình chẳng khác nào đang đối mặt với tình thế bát phương kéo đến, hỗn loạn bủa vây.
Diệu Thanh liền nói rõ lý do chính đáng của mình: “Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện chính sự gì.”
Dù gì thì A huynh nếu muốn bàn chính sự, sao lại tìm mẫu thân bàn bạc chứ?
Không phải sẽ là đối nghịch, mỗi người một ý sao?
“Đừng tưởng muội không biết, A huynh định nói chuyện về Thường nương tử với mẫu thân chứ gì?”
Diệu Thanh tiến lại gần hơn, vẻ tò mò, thấp giọng thì thào: “A huynh lần này hẳn đã gặp Thường nương tử rồi.
Gặp mặt thế nào rồi?
A huynh có ra dáng không?
Kể cho muội nghe, muội còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854949/chuong-460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.