Là vậy, ngoài hắn ra, còn ai nữa?
“Thế tử…” Nước mắt Mã Uyển tuôn trào dữ dội hơn: “Thực sự, ta…”
Lý Lục thấu hiểu những lời nghẹn ngào của nàng, nhưng hắn nói: “Ta không quan tâm đến lý do nàng đến bên ta, ta chỉ biết tình cảm nàng dành cho ta là thật lòng, và nàng là thê tử mà ta đã chính thức cưới hỏi.
Vậy nên, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng chu toàn.”
Hắn nắm chặt lấy tay nàng, đôi mắt cụp xuống, giọng nói trầm hẳn đi: “Nhưng ta cũng biết sức khỏe của mình yếu nhược, khó mà gánh vác được việc lớn.
Và tình cảnh của Vinh Vương phủ như hiện nay, vốn không còn là nơi yên ổn để ở…”
Hắn nói tiếp: “Uyển nhi, nếu nàng muốn đi, ta sẽ sắp xếp người đưa nàng rời khỏi nơi này an toàn…”
Trái tim Mã Uyển chợt rung lên, nàng vô thức nắm chặt lấy đôi tay gầy gò mà thanh sạch ấy: “Sao thế tử lại nói vậy… chẳng lẽ chàng mong ta rời xa sao?”
Lý Lục ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe đã thay nàng đáp lời, nhưng hắn vẫn nói: “Uyển nhi, ta không muốn vì tư lợi mà kéo nàng vào vòng xoáy tranh đấu này…”
Ánh mắt hắn đầy ân hận, mà cũng chan chứa tình thương quyến luyến.
Bốn mắt nhìn nhau, Mã Uyển cảm nhận rõ ràng, người đàn ông trước mặt nàng, đang cần nàng đến nhường nào.
Hồi tưởng lại lần đầu gặp gỡ, khi đó nàng chưa biết thân phận của Lý Lục, nhưng tiếng đàn lạnh lẽo, cô độc của hắn đã cuốn hút nàng sâu sắc.
Thuở nhỏ, Mã Uyển đã sớm mất cha, sớm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854953/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.