Con đường bị dọn trống ấy xuất hiện một đoàn kỵ binh, chậm rãi tiến lên.
Dẫn đầu là một con ngựa to lớn, khỏe khoắn màu nâu đỏ, trên lưng ngựa là một thiếu niên trong bộ áo bào xanh, tóc đen cột gọn bởi chiếc trâm đồng mạ vàng khắc hình chim sẻ bay.
Gương mặt trẻ trung thu hút ánh nhìn ấy vẫn không lộ ra vẻ gì khác thường, đôi tay cậu nắm chắc dây cương, không có động thái nào đe dọa, nhưng dù vậy, trong lòng Tào Hoằng Tuyên vẫn nổi lên cảm giác nguy hiểm khó tả.
Càng lúc con ngựa to lớn và đáng sợ của đối phương càng gần, ngựa dưới chân Tào Hoằng Tuyên cũng bắt đầu cảm nhận thấy điều gì đó, trở nên bất an, muốn lùi lại.
Tào Hoằng Tuyên nắm chặt dây cương, giữ yên ngựa, nhìn chằm chằm vào thiếu niên đã dừng ngựa trước mặt, định hỏi Thứ sử Thân Châu đứng bên cạnh: “Người này là ai?”, thì thiếu niên kia đã mở lời—
Giọng nói lại là của một nữ tử trong trẻo: “Tào Thứ sử đến chậm quá, ta đã đợi ở đây từ lâu.”
“Chỉ là, Tào Thứ sử điều binh rầm rộ, muốn rời khỏi Hoài Nam đạo, sao lại không thưa qua với ta trước?”
Nghe vậy, sắc mặt Tào Hoằng Tuyên liền thay đổi.
Vừa định thốt lên một câu khiêu khích: “Ngươi là cái thá gì?”, thì đột nhiên gương mặt ông ta lại biến sắc lần nữa: “…Thường Tuế Ninh?!”
Nhìn đôi mắt tĩnh lặng như đã ngầm thừa nhận của nàng, ông ta giật dây cương, lùi ngựa ra sau mấy bước, ánh mắt giận dữ hướng về phía Thứ sử Thân Châu: “Đinh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854962/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.