Ánh hoàng hôn đầu hạ rực rỡ chiếu trên mặt biển, nhuộm bầu trời và mặt đất thành một màu vàng kim lộng lẫy.
Lạc Khê cầm chặt cây bút lớn mà phải dùng đến cả hai tay mới giữ vững được, chấm vào loại sơn đỏ pha bột vàng, từng nét một phỏng theo nét chữ trên tờ giấy mà A Triết mang đến, cẩn thận vẽ lên thành tàu khổng lồ.
Thuỷ triều đã lên cao, Thẩm Tam Miêu dẫn người đứng trong làn nước biển ngập đến bắp chân, giữ thang cho Lạc Khê, và theo từng nét bút của nàng mà điều chỉnh vị trí của thang.
Dưới ánh tà dương, trong khung cảnh con thuyền khổng lồ trang nghiêm, những bóng dáng bận rộn càng trở nên nhỏ bé, nhưng chính những thân hình nhỏ bé ấy đã kiến tạo nên con thuyền khổng lồ có thể chinh phục đại dương này.
“Người vẽ chữ kia… là một nữ công nhân à?”
“Đông người vậy mà sao lại để một nữ tử viết chữ?”
Một ngư dân đứng nhìn từ xa khe khẽ nói: “Đây là chuyện đại sự, nhỡ đâu mang lại điều xui xẻo thì sao?”
“Nữ tử xui xẻo ư?
Vậy ai là người cho phép xây con thuyền này?
Ai là người mở Ty Thị Bạc ?
Biển yên bình là nhờ ai chứ?”
Một nữ ngư dân đứng cạnh, giọng nói mềm mại nhưng đầy châm biếm, hỏi: “Vài năm trước, trên biển còn đầy rẫy chuyện buôn bán nữ nhân, nhiều nữ tử bị trói trên thuyền rồi bán ra ngoại bang, khi có thể đem ra đổi tiền, sao chẳng thấy ai chê nữ tử xui xẻo chứ?”
Mặt gã ngư dân tái mét, lắp bắp: “Ta chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854970/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.