Trong cơn phẫn nộ, Lý Hiến rút kiếm chỉ vào tên lính báo tin, gân xanh nổi đầy trán: “Ngươi nói gì?
Nhắc lại lần nữa!”
Người lính sợ hãi quỳ rạp xuống, đầu dập mạnh, giọng run rẩy thưa: “Việc này hệ trọng vô cùng, thuộc hạ nào dám dối gạt Quốc công!
Kinh thành đã ra lệnh cấm quân bao vây phủ Hàn Quốc công, sứ giả mang chỉ dụ cũng đã lên đường, chậm nhất ba ngày nữa sẽ đến Tầm Châu!”
Lý Hiến nghe đến đây, đầu óc như trống rỗng, tay cầm kiếm cũng run lên vì dùng sức quá mạnh.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vọng vào tiếng lính truyền báo rằng quân sư đến.
“Ra ngoài!”
Lý Hiến lớn tiếng quát đuổi người lính ra khỏi trướng.
Người lính toát mồ hôi vội vã lui ra ngoài, vừa vặn chạm mặt quân sư đang bước nhanh vào mà không dám ngẩng đầu.
“Tiên sinh…”
Lý Hiến nhìn quân sư bước tới, gọi ông.
Quân sư tóc đã điểm bạc liếc qua sắc mặt và thanh kiếm trong tay hắn, vội hành lễ: “Tướng quân!”
Lý Hiến hỏi: “Tiên sinh cũng đã biết…”
“Vâng.”
Quân sư gật đầu, trong mắt thoáng vẻ trầm trọng không thể che giấu.
Ông là mưu sĩ thân tín của phủ Hàn Quốc công, nắm giữ phần lớn mạng lưới tình báo dưới trướng Lý Hiến, vừa nhận tin truyền về từ kinh thành thì lập tức tới gặp hắn.
“Ý tiên sinh thế nào…”
Lý Hiến từng lời nặng nề: “Thánh nhân thực sự muốn trừng phạt ta sao?”
Quân sư trầm mặc một lát, rồi đáp: “Nghe nói ý Thánh nhân đã quyết, khắp kinh thành đều đã biết chuyện này, còn Tuyên An Trưởng Công Chúa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854991/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.