“…Ngọc Miên?!”
Thường Khoát đã quen với dáng vẻ yếu ớt vì bệnh mắt của Kiều Ngọc Miên, nên khi bất ngờ thấy nàng bước đi thanh thoát tự nhiên, trên người toát lên khí chất vững vàng từ trong ra ngoài, ông không khỏi sững sờ.
Mãi đến khi Ngọc Miên đến gần và cúi chào, ông mới dám tin vào mắt mình.
Thường Khoát định thần lại, nhìn thiếu nữ đang hành lễ trước mặt, ánh mắt ông vừa vui mừng vừa tự hào: “Mắt con khỏi hẳn rồi… Tốt, tốt quá!”
Ông vội nâng tay, đỡ Ngọc Miên đứng thẳng lên, không ngừng nói vài tiếng “tốt lắm.”
Trong niềm cảm khái ấy, Thường Khoát chợt nghĩ đến A Lý.
Nếu nàng còn trên đời, hẳn cũng sẽ vui mừng cho Ngọc Miên của mình biết bao.
Nghĩ vậy, lòng ông vừa cay đắng vừa xót xa, nhưng cũng khẽ dâng lên chút hy vọng.
Ông nhớ rằng Vô Tuyệt từng kể, sau khi điện hạ biết rõ mối nhân duyên giữa mình và A Lý, nàng đã lập bài vị cho A Lý và nhờ Vô Tuyệt tìm cách siêu độ để linh hồn nàng ấy được thoát khỏi khổ đau.
Điện hạ chưa từng nói, nhưng thật ra bấy lâu nay nàng vẫn tự mình chăm sóc bài vị và linh hồn của A Lý.
Vô Tuyệt từng lén thổ lộ rằng, với phúc phận và công đức hiếm có của điện hạ, A Lý nhờ được nàng cúng dưỡng nên kiếp sau chắc chắn sẽ bình an, sung túc.
Và bởi sự gắn kết này, nếu duyên số tới, biết đâu một ngày sẽ lại gặp lại.
Trong thoáng thất thần, Thường Khoát nghe Ngọc Miên ân cần hỏi: “Thường thúc sức khỏe dạo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2854999/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.