Lũng Hữu Tiết độ sứ sau khi hiểu ra, lại tiếc nuối vì một chuyến đi không có kết quả.
Nếu biết trước Đại Đô đốc Thôi rời doanh trại để tiễn khách, hắn đã có thể đi cùng, thưởng thức chút rượu và hòa mình vào không khí náo nhiệt.
Những cuộc vui luôn có, nhưng những cuộc vui liên quan đến Đại Đô đốc Thôi thì lại hiếm hoi.
Lũng Hữu Tiết độ sứ nhìn trời, giờ muốn đuổi theo cũng không kịp, đành nghỉ ngơi tại chỗ, đợi khi Thôi Cảnh quay lại.
Tại doanh trại cách đó năm mươi dặm, yến tiệc tiễn Mạnh Liệt đã chuẩn bị xong, các tướng lĩnh vừa xong công vụ đang vội vã đến trướng lớn, ai nấy đều phấn khởi: “Tối nay nhờ phúc của khách quý, chúng ta cũng được dịp hít chút mùi rượu rồi!”
Cung Đấu nói: “Mơ gì thế, nào có rượu đâu!”
“Ta thấy rõ quân sư Tiêu mang mấy vò rượu tới mà?”
“Đúng là có chuẩn bị, nhưng khách quý bảo hắn không uống rượu!”
Cung Đấu cũng có chút tiếc nuối: “Tiêu quân sư liền bảo người mang về cất đi rồi.”
“Tiêu quân sư cũng thật keo kiệt…”
Mọi người ngán ngẩm một lúc rồi có người nói: “Không uống rượu cũng tốt, khách quý này hẳn là không muốn làm chúng ta phạm vào quân quy.”
“Không hổ là người thân cận bên cạnh Thường Tiết sứ, chẳng trách được Thường Tiết sứ trọng dụng.”
Một người khác hạ giọng tiếp lời: “Sao gọi là gì nhỉ?
Không phải người nhà, chẳng vào cùng cửa…
Thiên sinh ra đã hợp làm thân với Huyền Sách quân rồi!”
Câu nói vừa dứt, một tướng lĩnh ghé sát lại, nói nhỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855005/chuong-516.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.