“Còn sống đây,”
Vô Tuyệt cười nói, “và còn sống tốt nữa!”
Kiều Ngọc Miên mừng rỡ, mắt rưng rưng: “Ta sẽ viết thư báo cho phụ thân biết ngay!”
“Khoan vội!”
Vô Tuyệt cười bảo, “Chờ khi nào gặp mặt rồi để ta tự mình dọa hắn một trận!”
Phụ thân nàng, Kiều Tế Tửu, dù sao cũng có gia đình, không vì tin sống chết của ông mà quá đỗi bi thương, biết sớm hay muộn một chút cũng không có khác biệt lớn.
Nghe Vô Tuyệt nói vậy, Ngọc Miên đành mỉm cười đồng ý: “Ta sẽ nghe theo ngài.”
Dù sao bên cạnh phụ thân vẫn còn có A Vô bầu bạn.
Nghĩ đến A Vô, lại nghĩ tới chính mình từng tự cao đoán bừa rằng A Vô là kiếp sau của đại sư Vô Tuyệt… nàng bỗng thấy mặt mình nóng ran.
Giờ đây, khi nghĩ đến việc phụ thân đối xử với A Vô như thể dành trọn tình thương và nỗi niềm ký thác, nàng không khỏi thấy cảnh tượng ấy có phần kỳ quái… đến mức dở khóc dở cười.
Sau này, khi phụ thân biết Vô Tuyệt vẫn còn sống, không biết ông sẽ phản ứng ra sao, và sẽ nhìn A Vô với tâm trạng thế nào.
Đang mải suy nghĩ miên man, Ngọc Miên bỗng nghe Vô Tuyệt tò mò hỏi: “Sau khi nghe tin ta mất, phụ thân ngươi có khóc không?”
Con người ai cũng muốn biết phản ứng của người thân khi mình qua đời, nhưng rất ít ai có cơ hội thực sự biết được điều đó.
Ngọc Miên gật đầu, phụ thân nàng đương nhiên đã khóc, thậm chí thỉnh thoảng ông vẫn ôm A Vô mà xúc động, đôi mắt đỏ hoe,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855011/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.