Đại quân Phạm Dương trong cơn tháo chạy liều lĩnh, thương vong nặng nề, bị thiết kỵ Giang Đô truy kích ráo riết, đến khi bị đuổi ra khỏi thành ba mươi dặm thì Bạch Hồng mới hạ lệnh dừng lại, không được truy đuổi thêm nữa.
“Thống lĩnh, sao không truy tiếp?”
Một nữ binh sau lưng Cải Nương lên tiếng hỏi: “Nếu có thể diệt trừ được tên Đoạn Sĩ Ngang kia ngay lập tức, chẳng phải sẽ giảm bớt phiền phức sao?”
Cải Nương ngồi trên ngựa, quay đầu nhìn nữ binh đó.
Nữ binh ấy tầm mười tám, mười chín tuổi, thân hình khỏe mạnh hơn các cô nương bình thường, khuôn mặt lấm máu, có vài vết sẹo nổi bật trông càng thêm gai góc.
Tên cô là Tô Trác, người Nhạc Châu.
Cha cô vốn là chủ một võ quán ở Nhạc Châu, nhưng vì chiến tranh và dịch bệnh mà gia đình bị tan tác, chỉ còn mình cô sống sót.
Sau khi được chữa khỏi bệnh dịch tại Miện Châu, Tô Trác đã tự tiến cử mình với Cải Nương, ngỏ ý muốn gia nhập quân Giang Đô.
Thấy tính cách Tô Trác cương nghị, lại giỏi cung ngựa, bản lĩnh không tầm thường, Cải Nương đã đưa cô về Giang Đô, sau đó xếp vào đội của Khang Chỉ.
Lúc này, Khang Chỉ nghe Tô Trác hỏi, liền sợ Cải Nương hiểu nhầm là ý của mình, vội cau mày nói: “Tô Trác, chúng ta chỉ tuân lệnh hành động!”
Trong khi nói, Khang Chỉ lén nhìn sắc mặt của Cải Nương, rồi nói tiếp: “Trời đã tối đen, chưa kể nơi này chỉ cách Lạc Dương hơn trăm dặm, lại gần vùng biên giới Trịnh Châu không xa phía trước!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855027/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.