Tin tức Thường Tuế Ninh đánh bại quân Phạm Dương, trong chừng mực nào đó, đã tạm thời ổn định lòng dân nơi triều đình.
Song sự an ổn ấy chỉ nhằm xoa dịu nỗi sợ hãi trước quân Phạm Dương và mối lo về tình hình ở Lạc Dương cùng Hà Nam Đạo.
Còn cú sốc từ việc Tiết độ sứ Lĩnh Nam và Sóc Phương chết thảm trước cửa cấm cung thì vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Ai nấy đều hiểu rõ rằng, giữa cơn rung chuyển này, kẻ hưởng lợi lớn nhất không ai khác chính là phủ Vinh Vương ở Ích Châu.
Triều đình từ trên xuống dưới vội vàng thương thảo đối sách để giảm thiểu tối đa những ảnh hưởng từ sự kiện này.
Trời vừa sập tối, sau khi rời Môn Hạ Tỉnh, Ngụy Thúc Dịch không lập tức rời cung mà lại đi đến Cam Lộ Điện cầu kiến Thiên tử.
Trong điện, Ngụy Thúc Dịch nâng tay vén áo quan, cung kính quỳ bái trước Thiên tử, bày tỏ lý do đến cùng thỉnh cầu của mình.
Trên khuôn mặt của Thánh Sách Đế thoáng qua vẻ bất ngờ hiếm thấy, ngài nhìn thần tử đang quỳ xin dâng thân trước mặt, tâm tư khẽ trùng xuống, phập phồng bất định.
Hồi lâu sau, vị đế vương mới cất tiếng:
“Ngụy khanh hẳn biết rằng, chuyến đi lần này nguy nan trùng trùng, gấp trăm lần so với năm ngoái khi khanh đi sứ Đông La…”
Ngụy Thúc Dịch dập đầu cung kính:
“Vì bệ hạ mà giải ưu, vì Đại Thịnh mà bình loạn, thần không dám từ nan.”
Cả điện lại chìm vào tĩnh lặng.
Không biết qua bao lâu, Ngụy Thúc Dịch mới nghe thấy từ trên cao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xin-chao-truong-an-phi-10/2855031/chuong-542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.